hôm nay vợ kiếm chuyện với anh chưa
"Bọn nó không cho nói chuyện, nó dắt anh Lâm vô nhà rất là đông nhưng mà anh Lâm hô to "Tự do cho Việt Nam", hát những bài hát đấu tranh, hát bài về Thiên Chúa.
Cuộc thi "Tìm Kiếm Tam Thái Tử" đã chính thức khép lại với giải thưởng 1 tỷ đồng tiền mặt và trở thành gương mặt đại diện sản phẩm Tam Thái Tử thuộc về đội thi 3 chàng trai đến từ tương lai khiến cư dân mạng bất ngờ. Sau gần 1 tháng phát động và tìm kiếm
Quên 'lòng xào dưa' đi, 16 năm tình nghĩa vợ chồng không bằng vài phút mặn nồng bên anh đang 'gây bão'. Tùng Nguyễn. Chia sẻ. Người chồng bàng hoàng phát hiện vợ 16 năm tình nghĩa lại lén lút qua lại với một người đàn ông khác. Những dòng tin nhắn của cặp đôi khiến dân
Nam Phụ Thâm Tình Hôm Nay Đã Sụp Đổ Chưa - (Chương 121) - Tác giả Tức Mặc Dao Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN.
Mọi người thường rất quan tâm đến thể diện của mình khi hòa nhập ngoài xã hội. Đây thực chất là lòng tự trọng của một người. Mặc dù rất nghèo nhưng vẫn muốn ngẩng cao đầu với người ngoài. Nhưng một số người không xấu hổ vì nghèo, thay vào đó, cái
Er Sucht Sie Fast Ein Schäferstündchen. Edit MinGiang Mộ Trì bình tĩnh liếc nhìn cô, không nói lời nào, nhìn đến nỗi khiến Kiều Dư An run rẩy, mặc dù Giang Mộ Trì đẹp trai, nhưng bị nhìn chằm chằm như thế cũng chịu không nổi."Anh anh, anh đừng nhìn tôi như vậy." Kiều Dư An cúi đầu xuống, từ trước đến nay một người không sợ trời không sợ đất như cô giờ phút này lại có chút chột nói vừa nãy là cô đã nghĩ cả một buổi sáng, to gan vô cùng, hai người chỉ mới gặp mặt lần thứ hai, người bình thường cũng sẽ không đồng mà không sao, cô chỉ là nghĩ đến sau này ngày nào cũng phải đi xem mắt liền khó chịu, Giang Mộ Trì đẹp như vậy, sau này cũng chỉ sợ khó gặp được người đàn ông thứ hai nào đẹp hơn, là một nhan khống*, nhất định phải thử một được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.*Nhan khống颜控 hiểu đơn giản chính là những người cuồng sắc đàn ông nhắm mắt lại, ánh mắt thâm thúy, hầu kết nhấp nhô lên xuống, giọng nói có chút không rõ "Nghiêm túc?""Đúng vậy, rất nghiêm túc, anh chịu không?" Kiều Dư An ngẩng đầu cười, nếu đã nói ra khỏi miệng, thì còn sợ gì, không bằng to gan một chút, nhìn thẳng vào suy nghĩ trong lòng, nếu như về sau mỗi ngày tỉnh lại đều có thể trông thấy gương mặt này, dường như cũng không tệ lắm Mộ Trì nhếch miệng, liếc qua nụ cười của cô, rực rỡ đến thấm vào ruột gan, cúi đầu cười khẽ một tiếng, dường như là sự vui vẻ tràn ngập đầy khoang ngực, đáp "Được.""Thật? Anh đồng ý?" Khóe miệng Kiều Dư An đều muốn kéo đến cả mang tai, cô còn tưởng rằng Giang Mộ Trì đang tự hỏi làm sao để từ chối cô."Ừm, tôi về nhà thay quần áo, em trở về cầm theo sổ hộ khẩu." Giang Mộ Trì đưa tay thân mật vuốt vuốt mái tóc dài của Kiều Dư An, cô gái này, sự to gan và xinh đẹp khiến anh cự tuyệt không được."Không cần, sổ hộ khẩu của em ở trên xe, em đưa anh về nhà." Mấy ngày trước cô đi làm lại thẻ căn cước, sổ hộ khẩu còn để trên xe, lần này vừa Mộ Trì không có từ chối, về nhà tắm rửa đổi bộ âu phục, mang theo đồ đi ra ngoài, lúc ra cửa lên tiếng nói với trợ lý, chút nữa khẳng định sẽ đến trễ, còn có một hội nghị, lùi lại họp Dư An buồn bực ngán ngẩm ngồi chờ trên xe, Giang Mộ Trì mời đi vào nhưng cô từ chối, ngồi yên ổn trên xe ngẩn người, nghĩ đến lời nói vừa rồi của mình, cảm thấy vừa to gan rồi lại cảm thấy không có gì, dù sao sớm muộn cũng phải kết hôn, kết hôn với người đàn ông đẹp trai như vậy, gia thế lại môn đăng hộ đối, tính ra cũng không lỗ Mộ Trì bước ra, Kiều Dư An ngẩng đầu nhìn dáng vẻ mặc âu phục mang giày da của anh, có cảm giác không giống như hôm qua gặp mặt, hôm nay dường như không có cảm giác cách xa ngàn dặm, trên khuôn mặt lạnh như băng ngẫu nhiên cũng nhìn có thể thấy được nụ cười, mà cười lên càng chết người hơn, Kiều Dư An cảm giác lồng ngực mình đập thình thịch, sống nhiều năm như vậy, thế mà bị một tên đàn ông xa lạ hấp dẫn?"Đi thôi, bây giờ đi qua cũng vừa đúng lúc cục dân chính vào giờ làm việc." Giang Mộ Trì không nói Dư An lái xe rời đi "Cái đó, anh có cần nói với chú và dì trước một tiếng không?"Kết hôn chớp nhoáng như vậy không biết có bị mắng hay không, dù sao Kiều Dư An bên này cũng ổn, bộ dáng cha mẹ khen Giang Mộ Trì không dứt miệng, chỉ sợ nếu kết hôn cùng Giang Mộ Trì, hai ông bà già sẽ cảm thấy cô gặp may mắn."Không cần, cha mẹ tôi rất thích em, đi thôi." Giang Mộ Trì nghĩ đến dáng vè mẹ già nhà mình, tận tình khuyên bảo anh chủ động một chút, đối với cô gái nhỏ tốt một chút, hài lòng không thể nào hài lòng hơn nữa, mà ý của cha già nhà anh là có cô gái nào coi trọng anh cũng đã là không tệ rồi, còn cầu cái gì Dư An nhịn không được cong khóe miệng cười, cô đã nói mà, làm sao lại có người ghét bỏ cô, cũng chỉ là có cha mẹ mình ngoài miệng ghét bỏ cô ghê được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn đường không nói chuyện, lái xe đến cục dân chính, cục dân chính mới mở cửa, không có mấy cửa chính, Kiều Dư An do dự một chút, muốn mở miệng hỏi Giang Mộ Trì cái gì đó, thấy Giang Mộ Trì cũng không nói gì, lôi kéo tay của cô bước vào, Kiều Dư An cúi đầu nhìn bàn tay của mình bị anh nắm lấy, tay của anh thật ấm áp, mười ngón thon dài có lực, để cho người ta cảm thấy an một quá trình, Kiều Dư An có chút choáng, không biết nên làm gì, chỉ hiểu được rằng đi theo Giang Mộ Trì, động tác của Giang Mộ Trì nhanh chóng mà lại có trật tự, rất nhanh liền đến khâu ký người ngồi điền biểu mẫu, ngồi bên cạnh là một nhân viên công tác chỉ đạo, Giang Mộ Trì vùi đầu điền đơn, lúc ký tên Kiều Dư An lại do dự, đây chính là kết hôn chớp nhoáng, không phải việc nhỏ...Nhân viên công tác dường như nhìn ra Kiều Dư An do dự, mở miệng hỏi "Cô gái, cô tự nguyện kết hôn sao? Lĩnh chứng nhận kết hôn là một chuyện quan trọng, xin cô cân nhắc kỹ."Kiều Dư An nhìn Giang Mộ Trì một chút, Giang Mộ Trì tiêu sái lưu loát ký xong tên của mình vào chỗ trống cuối trang, không mang theo do dự, nên cô cười cười "Đúng vậy, tôi tự nguyện." Sau đó viết xuống tên của từ cục dân chính đi ra, trên tay Kiều Dư An cầm lấy hai quyển sổ đỏ, duỗi lưng một cái cảm thán một phen "Aiii, từ hôm nay trở đi, mình chính là phụ nữ đã lập gia đình.""Giang phu nhân, xin chỉ giáo." Giang Mộ Trì cảm thấy tâm trạng của mình khá là vi diệu, nhưng mà cảm giác kết hôn dường như cũng không có tệ như tưởng tượng."Giang tiên sinh, xin thông cảm nhiều hơn." Hai tay Kiều Dư An ôm quyền làm lễ, đột nhiên tràn đầy hi vọng đối với tương lai, Giang Mộ Trì chững chạc đàng hoàng thế mà cũng muốn kết hôn chớp nhoáng, xem ra cũng không phải khó sống chung như bề ngoài anh hay thể Mộ Trì đưa tay nhìn thoáng qua đồng hồ, thời gian không chênh lệch nhiều lắm "Tôi đến công ty, tối nay tôi đưa cha mẹ đến nhà em.""Được rồi, vậy em đưa anh đến công ty.""Được."Kiều Dư An đưa người đến dưới công ty, Giang Mộ Trì đứng ở cửa chính nhìn chiếc Ferrari màu đỏ chói mắt rời đi, đột nhiên cười, không đầy một hai tiếng đồng hồ liền quyết định chuyện lớn như vậy, cũng không biết một người chưa từng phản nghịch như anh làm sao lại làm ra chuyện phản nghịch như là chuyện kết hôn chớp nhoáng đời của Giang Mộ Trì anh, từ trước đến nay việc gì cũng đã lên kế hoạch, học tập, sinh hoạt, công việc đều theo từng bước từng bước, duy chỉ không có kế hoạch gì trong việc tìm một nửa còn lại của đời mình, cho nên anh vẫn không hề để ý đến chuyện muốn kết không ngờ rằng, hôn nhân lại dùng phương thức phản nghịch này để đạt được, chuyện này nói ra chỉ sợ không có mấy người tin vào thang máy tổng giám đốc đi thẳng tới tầng cao nhất, Thiệu Tiêu đã chờ ở đó "Giang tổng." Thiệu Tiêu nhạy cảm phát hiện rằng hôm nay Giang tổng có chút không giống, ôn nhu hơn so với thường ngày, cũng không biết có phải mình nhìn lầm hay không."Ừm, sớm hoàn thành công việc trong hôm nay đi, 4 giờ chiều hôm nay tôi sẽ tan tầm."Thiệu Tiêu sửng sốt một chút lập tức đáp "Được, công việc hôm nay của sếp không nhiều, trước 4 giờ có thể hoàn thành."Giang tổng – một người cuồng công việc - hôm nay đến trễ, lại muốn về sớm, hôm nay rốt cuộc là ngày đặc biệt gì?Thiệu Tiêu trăm mối vẫn không có cách giải, theo Giang Mộ Trì bốn năm, từ trước tới nay chưa từng thấy Giang Mộ Trì đến trễ về sớm, mỗi lần đều là đến từ rất sớm, rời khỏi công ty khi trời đã khuya, đây là đổi tính rồi?"Đúng rồi Giang tổng, cô Chúc Y đang đợi anh ở phòng khách, cô ấy nói muốn gặp anh, đã tới ba lần, trước đó tôi đều từ chối, lần này cô ấy nói không nhìn thấy anh sẽ không rời đi, đã đợi một giờ, còn đang ở phòng khách."Từ trước đến nay Thiệu Tiêu chưa từng chiêu đãi một cô gái nào khác ngoài khách hàng nữ, Chúc Y vẫn là người đầu tiên, thái độ của Giang tổng đối với Chúc Y, Thiệu Tiêu cũng không rõ ràng lắm, cũng không dám quá mức làm mạnh tay, chỉ chờ Giang Mộ Trì làm chủ."Chúc Y?" Mi tâm Giang Mộ Trì nhíu chặt, dường như đang cố gắng nhớ lại người có tên này."Chính là nữ minh tinh lần trước anh đã từng xã giao." Thiệu Tiêu nhắc nhở."Không gặp." Giang Mộ Trì lời ít ý nhiều, anh không lãng phí thời gian vào chuyện như vậy."Vâng, còn có gần đây công ty của cô Chúc Y dựa vào chuyện của anh với cô ấy để lăng xê, anh thấy chuyện này nên xử lý như thế nào?"Hai tay Giang Mộ Trì đút túi, nhìn thoáng qua bầu trời ngoài cửa sổ "Cậu đi nói với cô ta, hoan nghênh tới tham gia hôn lễ của tôi, thiệp mời ít ngày nữa sẽ đưa đến." Dứt lời, trực tiếp tiến vào văn lại Thiệu Tiêu Phong mơ màng, Giang tổng nói cái gì, hôn lễ? Cái gì hôn lễ? Hôn lễ với ai? Hôn lễ khi nào? Giờ phút này trong lòng của Thiệu Tiêu có thể xuất bản một cuốn sách Mười vạn câu hỏi vì từ, trong lòng tự nhiên hiện lên một suy nghĩ vô cùng đáng sợ, cho nên nói Giang tổng đến trễ về sớm đều là bởi vì muốn kết hôn, trời ạ, yêu đương quả nhiên khiến người sa đọa, ngay cả Giang tổng cũng không thể ngoại lệ.——Sau khi Kiều Dư An về đến nhà có chút bất an, làm xong chuyện này mới phát hiện hối hận, nhưng chuyện đi lĩnh giấy chứng nhận kết hôn không có cách nào hối hận, cũng không thể lại lập tức đi ly may cha Kiều mẹ Kiều đều không ở nhà, Kiều Dư An thuận lợi về đến phòng, như trút được gánh nặng nhào lên trên giường, nằm vài giây đồng hồ lại rất nhanh bật dậy, chụp giấy hôn thú vừa rồi gửi đến nhóm chị Tự Cẩm là người đầu tiên xuất hiện "Chị Kiều, hôm nay không phải ngày Cá tháng Tư, có thể đừng dọa người hay không?"Dương Khinh Tuyền "Cậu 22 tuổi mình đã bị dọa rồi, làm sao cậu lại còn dùng cách vụng về như vậy đi dọa mọi người?"Cao Bái Thanh "Vừa xem xong, mình còn bị giật bắn lên đây, nhìn lại là chị Kiều nhà chúng ta, nhẹ nhàng thở ra, lại gạt người chứ gì."Kiều Dư An cười đắc ý, mở một trang trong cuốn sổ đỏ đó chụp rồi gửi đi, phía trên có tên và ảnh đó ném điện thoại đi làm việc, sau khi oanh tạc liền bỏ chạy, ngay cả giải thích đều không có, hù chết các cô Kiều Dư An xuống lầu gọt quả táo trở lại, điện thoại đều bị gọi đến muốn cháy luôn, 10 cuộc gọi nhỡ điện thoại, 10 cuộc gọi nhỡ Wechat, mấy trăm tin nhắn…Kiều Dư An cắn miếng táo gửi tin nhắn "Làm gì, mình còn chưa có chết đâu, dã man, điện thoại đều bị các cậu gọi muốn cháy luôn rồi."Cao Bái Thanh "Thẳng thắng được khoan hồng, kháng cự bị nghiêm trị "Lâm Tự Cẩm "Thẳng thắng được khoan hồng, kháng cự bị nghiêm trị."Dương Khinh Tuyền "Thẳng thắng được khoan hồng, kháng cự bị nghiêm trị."Kiều Dư An "..."Đùa một hồi liền không lộn xộn nữa, Kiều Dư An giải thích cho các cô, tin tức này các cô ấy tiêu hóa nửa ngày mới tin tưởng là thật, trong lúc đó Kiều Dư An đắc ý vô cùng, đêm qua mấy người có bao nhiêu ghét bỏ, hiện nay mặt bị vả liền có bấy nhiêu mà, người nha, vẫn là không thể quá đắc ý, nếu không sẽ có báo phải sao, Kiều Dư An mới cắn một nửa quả táo, cửa phòng ngủ liền bị người ta mạnh mẽ đẩy ra "Kiều Dư An!""Làm sao vậy, làm sao vậy?" Kiều Dư An bị hù lộn nhào từ trên giường xuống, không cẩn thận, cuốn sổ đỏ cũng rơi tuột xuống, rớt trên sàn nhà, trước mặt mẹ lúc rơi xuống, còn có quả táo bị Kiều Dư An cắn một cái, quả táo thì càng thêm linh tính, lộc cộc lộc cộc lăn đến bàn chân mẹ Kiều, giờ phút này Kiều Dư An không biết là nên đi đoạt lại quả táo, hay là lấy quyển sổ giấu đi, nhưng mà hiển nhiên, mẹ Kiều cũng không có cho cô cơ hội phản ứng, một cước bước qua quả táo, nhặt quyển sổ đỏ lên, lật ra."Đang yên đang lành con trộm giấy chứng nhận kết hôn của anh con làm..." hai chữ “cái gì” này bị mẹ Kiều ngăn ở yết hầu nói không nên lời, bởi vì bà nhìn thấy ảnh chụp bên trong, lập tức giống như là bị người khác bóp Dư An cảm giác phong ba bão táp nổi lên, nhìn chung quanh một chút, bình thường ba bước giờ còn hai bước bò lên trên bệ cửa sổ, tìm một chỗ an toàn Kiều ngẩng đầu đang muốn giáo huấn, đã nhìn thấy đứa con gái chết bầm Kiều Dư An của mình ngồi xổm ở trên cửa sổ "Mẹ mẹ mẹ, mẹ đừng nóng giận, từ từ, sinh mệnh quan trọng hơn tất cả, nếu con từ chỗ này nhảy xuống tổn thất không nhỏ đâu.""Con nhóc ranh này, cô nhảy đi, có bản lĩnh thì nhảy đi, đằng sau là ban công, tôi còn không tin cô da dày thịt béo từ trên cửa sổ nhảy đến ban công cũng có thể ngã chết." HHH Hhhai tay Mẹ Kiều chống nạnh, tức giận đến con mắt đều giống như muốn phun lửa, vừa rồi có người bạn nói nhìn thấy Kiều Dư An cùng một người đàn ông ở cổng cục dân chính, bà còn cảm thấy là người bạn này nhìn lầm, ai biết lại là thật, chuyện này làm sao có thể không tức giận, con nhóc này phản nghịch khiến bà muốn đánh cho một giục lâu như vậy ngay cả người bạn trai đều không có, lại dám âm thầm đi lĩnh chứng, đối tượng lại là người đàn ông mới quen biết một ngày, con nhóc chết tiệt kia là muốn tức chết bà sao?Kiều Dư An nhìn thoáng qua ban công đằng sau, cao không đến một thước, nuốt ngụm nước miếng, cũng tạm được, hoàn toàn chính xác là ngã không chết, xem ra hôm nay chắc sẽ bị đánh chết."Mẹ, mẹ nghe con giải thích, con có thể giải thích." Kiều Dư An ôm lấy cửa kính, mới vừa rồi còn đang đắc ý khoe, bây giờ bị bức đến tình trạng như vậy, cuộc đời thật sự tràn đầy chuyện kinh hỉ nha."Được, cô giải thích, lập tức lập tức giải thích, vì sao đi lĩnh chứng không bàn bạc với người trong nhà." Mẹ Kiều nhìn chung quanh một chút, thuận tay quơ lấy chổi lông gà trong Dư An hít một hơi thật sâu, cái chổi lông gà kia là lần trước cô đột nhiên hào hứng muốn quét dọn phòng một chút, kết quả không đến hai phút liền cảm thấy quá mệt mỏi lười nhác, liền ném chổi lông gà qua một bên, nếu biết cái chổi lông gà kia lại biến thành công cụ đánh cô hôm nay, cô sẽ không còn muốn quét dọn nhà cửa nữa đâu."Ách, cái kia, mẹ già thân yêu của con..." Kiều Dư An ngẩng Kiều cầm chổi lông gà đập tới trên giường "Ít nói lời vô ích, nhanh khai ra."Một cây lông gà bay lên trời, dọa đến Kiều Dư An lập tức bình thường trở lại "Con muốn nói là Giang Mộ Trì yêu con sâu đậm, không phải còn thì không cưới, chết sống lôi kéo con đi lĩnh chứng, mẹ tin sao?""Gì, cô cảm thấy chính bản thân cô tin không?" Mẹ Kiều cười lạnh một tiếng."Ha ha, quả nhiên là không ai hiểu con gái bằng mẹ. " Kiều Dư An cười ngượng ngùng "Thật ra là như vầy, ở bên ngoài con ngẫu nhiên gặp Giang Mộ Trì, con phát hiện trong lòng con vô cùng thích anh ấy, không phải mẹ hối con kết hôn sao, con liền nghĩ người đàn ông tốt như vậy, đương nhiên không thể do dự, do dự một chút liền bị người khác đoạt mất, cho nên con liền lôi kéo anh ấy đi lĩnh chứng, dù sao mẹ và cha không phải vô cùng thích Giang Mộ Trì sao? Chúng con cũng coi là môn đăng hộ đối, đương nhiên, mẹ già cũng có thể xem đó là cuộc hôn nhân thương nghiệp, chúng ta cũng không lỗ nha, mẹ có con rể ưu tú vậy mà."Kiều Dư An nói một đống thật thật gỉa giả, ai cũng không biết được rốt cuộc là vì cái gì, dù sao chính là lúc ấy xúc động, bây giờ liền biến thành bộ dáng này, quả nhiên xúc động là ma quỷ, không thể được."Tôi và cha cô bạc đãi cô lúc nào, còn không biết xấu hổ nói thông gia thương nghiệp, nói như vậy, là cô còn cống hiến cho công ty, tôi không nói lại cô, tôi gọi điện thoại cho anh của cô, để anh cô tới xử lý cô."Mẹ Kiều chỉ Kiều Dư An, bà đều sắp bị cô làm tức chết, cô con gái này thỉnh thoảng chọc bà vài chuyện, hơn hai mươi tuổi đầu, vẫn còn tính con nít, cũng không biết Giang Mộ Trì làm sao, thế mà lại đồng ý, chẳng lẽ lại thật đúng là coi trọng An An, không thể Kiều một chút cũng không biết nguyên do, Giang Mộ Trì – một người đàn ông ưu tú như vậy, sẽ để ý đến một người con gái còn tính trẻ con như An An sao?"Aiiii, mẹ mẹ mẹ, đừng nha, anh trai còn làm việc." Kiều Dư An vội vàng từ trên cửa sổ nhảy xuống giữ chặt mẹ Kiều, để anh của cô trở về còn không phải lột da của cô sao."Cô đừng có mà kéo mẹ, mẹ cô không quản được cô, im hơi lặng tiếng đi lĩnh chứng, chính cô nhìn đi, Giang gia đều không có tới cửa, lỡ như cha mẹ người ta không đồng ý thì sao, cô chủ động như vậy, ngộ nhỡ bị người ta cảm thấy không biết tự trọng làm sao bây giờ?"Mẹ Kiều là thật bị tức không nhẹ, được cả nhà sủng từ nhỏ đến lớn, mới có tính tình như vậy, mặc dù bị người khác cảm thấy không đủ đoan trang, nhưng đối với cha mẹ, tính tình như vậy rất tốt, cả ngày vui vẻ, trong nhà đều bởi vì có An An mà thêm mấy phần ấm áp, cho nên bọn họ cũng không quá hà khắc với tính tình của cô, thế nhưng chuyện này thật sự không nhận được sự đồng ý của người trong nhà liền lĩnh chứng, sẽ bị người ta xem thường, mẹ Kiều đương nhiên không hi vọng con gái mình bị người khác đối xử như vậy, sao có thể không tức giận."Mẹ, sẽ không, chú và dì Giang không phải mẹ đã gặp qua sao, người rất tốt, hơn nữa có mẹ thương con như vậy, có ai dám xem thường con sao." Kiều Dư An ôm lấy cánh tay mẹ Kiều nũng nịu chơi mặt của Mẹ Kiều một hồi liền sụp đổ, tức giận chọc chọc trán của cô "Cô nha cô, thật không biết nên nói cô như thế nào.""Hì hì, mẹ đừng nóng giận, Giang Mộ Trì ưu tú như vậy, khẳng định không thể bỏ lỡ.""Cậu ta có ưu tú đến thế nào đi nữa, cũng không tốt bằng con gái mẹ, chờ cậu ta tới, mẹ đây còn phải hỏi một chút đột nhiên âm thầm ôm con gái bà đây chạy mất, rốt cuộc muốn làm gì.""Mẹ, con biết mẹ yêu con nhất, yêu mẹ nhiều lắm đó." Kiều Dư An cười hì hì."Được rồi, cô đừng nói năng ngọt xớt nữa, trông thấy cô bà mẹ đây cũng phiền." Mẹ Kiều quay mặt đi, nhưng mà biểu cảm vẫn là hòa hoãn hơn Dư An thả lỏng, nghĩ thầm mẹ già xem như đã được mình trấn an, nhưng giờ phút này, chuông điện thoại di động vang lên, Kiều Dư An cầm lấy nhìn, len lén liếc mẹ Kiều một chút, bị mẹ Kiều nhìn thấy "Ai?""Ách…" cô cắn môi "Giang Mộ Trì.""Đưa điện thoại cho mẹ." Mẹ Kiều không nói lời gì vươn tay ra, bà muốn xem thử người đàn ông đã ôm con gái mình chạy Dư An nhíu mày nhìn màn hình điện thoại di động, lại liếc mắt nhìn biểu cảm tràn đầy uy hiếp của mẹ già, do dự đưa tay Mộ Trì, anh tự cầu phúc giả có lời muốn nói Giang tổng Vợ, tôi nhìn lầm em rồi orz
Nỗi khổ “nhà có con gái đến tuổi lấy chồng” không phải ai cũng hiểu được. Trong lúc cha mẹ đau đáu tìm chỗ gả con đi thì các cô gái “không còn trẻ” cũng khổ không kém. Kiều Dư An là một trong số đó. Sinh ra và lớn lên trong một gia đình trâm anh thế phiệt, được yêu thương chiều chuộng từ tấm bé, bể khổ của cuộc đời Kiều Dư An bắt đầu ở tuổi 28 khi những buổi xem mắt cứ xếp hàng nối tiếp nhau không thấy điểm dừng. Đêm nay cũng như thế. Lại phải đi xem mắt. Nghe đâu đối tượng là một nhà môn đăng hộ đối. Đàng trai tài năng, 33 tuổi đã quản cả sự nghiệp của gia tộc, lại nghe tướng mạo không thể xem thường. Kiều Dư An không tin có thể loại nhan sắc nào có thể so bì với gương mặt như hoa như ngọc của mình. Thôi thì, để làm vui lòng người lớn, tránh việc bị cha cắt tiền tiêu vặt, đi nhìn thử một tí cũng không sao. Thế là Kiều Dư An gặp mặt Giang Mộ Trì. Và đây cũng là buổi xem mắt mở đầu cho nửa cuộc đời đối mặt với rắc rối của chính gặp gỡ giữa hai gia đình có vẻ như không thu được kết quả gì. Giang Mộ Trì vẫn cứ như tảng băng kiệm lời. Còn Kiều Dư An vẫn không thể thoát khỏi móng vuốt của cha mẹ “Mặc dù con đẹp nhưng không phải là quá đẹp… Các con chắc chắn không có cơ hội. Chi bằng sớm tìm người khác”.Một sự đả kích quá lớn đối với tiểu tiên nữ Kiều Dư An… cha mẹ lại vì con nhà người ta quá ưu tú mà khinh bạc con gái nhỏ của mình. Kiều Dư An không chịu nổi điều ấy, mới sáng sớm đã tháo chạy khỏi nhà đến bờ sông cho cá ăn, tình cờ lại gặp được Giang Mộ Trì vừa chạy bộ buổi sáng trở về. Cao thủ không bằng tranh thủ. Kiều Dư An lập tức gỡ luôn rắc rối bị hối cưới của cả hai nhà bằng lời đề nghị như sấm rền bên tai “Chúng ta kết hôn đi.” “Nghiêm túc?”“Đúng vậy. Rất nghiêm túc. Anh chịu không?”“Được”.Đơn giản như mua bó rau ngoài chợ. Mà đã là người giàu thì mua cái gì cũng lại càng dễ. Chỉ bằng vài câu như thế lại kết thúc kiếp độc thân của hai con người và mở đầu cho một đoạn nhân duyên. Thế là ở lần gặp thứ hai, họ đi luôn đến cục dân chính để kết hôn và trở về trong sự hoang mang cực độ của không chỉ người trong cuộc mà cả gia đình hai họ. Nhưng đó chỉ mới là sự bắt đầu cho những hoang mang bối rối của Giang Mộ Trì. Vì cô vợ nhỏ vừa cưới về nhà của anh lại mang cho anh từ bất ngờ này đến bất ngờ khác. Cô rực rỡ như ánh mặt trời nhưng cũng bí ẩn như một “kho báu chờ anh khai quật”. Chỉ là… trong kho báu ấy chứa những thứ gì… cả Giang Mộ Trì cũng không dự liệu được...Họ là một cặp hào môn thế gia. Họ là một cặp cưới trước... chưa biết tương lai như thế nào... Anh là người trong thực tế 33 năm chưa từng nghĩ sẽ buông bỏ công việc trước 8h tối. Cô là người chưa từng nghĩ sẽ có người đi ngủ vào lúc 10h, khi cuộc sống về đêm chỉ mới bắt đầu...Anh là người luôn mặc đồ vest đi giày da, xe ô tô đưa đón và ăn ở những nhà hàng tây sang trọng. Cô là người quần áo hiệu hay hàng chợ khoác lên người đều để lại ý vị riêng. Cô có những chiếc xe đua đắt tiền, cũng có thể cưỡi xe máy điện dạo quanh phố xá và tấp lại ở những hàng xiên que vỉa hè. Bài viết được post full và sớm nhất tại LustAvelandHai người tưởng chừng ở cùng một thế giới nhưng lại tựa như hai đường thẳng song song không có điểm giao nhau. Cho đến khi chàng trai ấy nhìn thấy đôi bàn tay xinh xinh lướt trên điện thoại liền không biết nghĩ gì lại gật đầu add wechat. Cho đến khi cô gái ấy vì dao động trước nhan sắc “thần tiên” mà hỏi bừa “lấy em không?”, còn chàng trai ấy chẳng hiểu ma xui quỷ khiến gì lại gật đầu ưng thuận…Kể từ đó… hai đường thẳng bỗng chốc xích lại gần nhau và chồng khít lên nhau lúc nào không hay biết…Kể từ đó, ngày của Giang Mộ Trì không chỉ có công việc mà còn phải dành để đối phó với những trò “quỷ” của cô vợ tinh ranh, còn phải dành để sủng cô lên tận trời… và… dành để bịa ra “gia quy” lừa phỉnh và uốn nắn cô vào khuôn từ đó, “ngày vẫn cứ 24h, ngày đêm rõ ràng rõ ràng”. Chỉ là, bóng đêm của Kiều Dư An cứ để Giang Mộ Trì chống đỡ… Anh sẽ ôm cô vào lòng, vỗ về cô vào giấc ngủ, anh sẽ xua đi những tối tăm và giữ cô luôn an yên trong ánh sáng và nụ cười. Còn ban ngày của Kiều Dư An bỗng chốc cũng chứa đựng bao điều thú vị. Cô thích ăn vải, chồng cô mang cả một cây sai trĩu quả về trồng trong sân nhà. Cô thích thiên nhiên, chồng cô dẫn cô về quê “nuôi cá và trồng thêm rau”...Từ ngày anh đến, thế giới cứ để anh lo, còn cô chỉ việc rực rỡ như một đóa hướng dương tưới mát tâm hồn của người đàn ông 33 tuổi tưởng chừng quên mất khói lửa nhân gian…Nhân vật đáng để nhắc trong “Hôm nay vợ kiếm chuyện với anh chưa?” không hẳn là Giang Mộ Trì. Vì anh được xây dựng như bao tổng tài lạnh lùng cấm dục khác, tình cờ vớ được một cô vợ hờ và yêu lúc nào chẳng hay. Mình muốn nhắc nhiều hơn đến Kiều Dư An. Cô là tiểu thư con nhà giàu nhưng sống phóng khoáng, từ nhỏ đã là “thủ lĩnh” của đám trẻ con, chớm lớn thì bị tổn thương bởi cái thứ còn không đáng để gọi là “mối tình đầu”. Vì thế cô khép mình, chẳng biết tình yêu là gì. Nhưng cô trong sáng. Sự kiêu kỳ của cô phát xuất từ sự hào sảng của bản tính chứ không phải một sự kiêu căng hách dịch của con nhà giàu. Cô cũng không phải tiểu thư chân yếu tay mềm mọi thứ đều cần bảo bọc đỡ đần. Cô có thể khoác lên mình những chiếc áo dạ hội đắt tiền, quẩy ở bar đến sáng cùng đám bạn, nhưng cũng có thể cùng Giang Mộ Trì đi cấy lúa, đi mò cua, câu cá dĩ nhiên là đi kèm theo bao rắc rối làm trò cười cho cả gia đình. Đây thật sự không phải một bộ truyện quá xuất sắc. Cứ mạnh dạn bỏ qua nếu bạn cảm thấy bản thân khó tính và tìm kiếm sự logic hoặc sự thấu đáo trong lời văn, mạch ý. Nhưng từng phân đoạn lại toát lên vẻ chân thành và nhẹ nhàng, đặc biệt là sự vô ưu vô lo của An An làm người đọc có thể dễ dàng chấp nhận những chỗ viết chưa tới hoặc những nút thắt được tháo gỡ quá nhanh. Nói tóm lại, đây là một câu chuyện mang đậm sủng ngọt, dễ đọc về một nàng công chúa tình cờ lừa được hoàng tử về tay. Hoàng tử sau khi hết choáng váng vì bị lừa lại phát hiện ra mình… tình cờ nhặt được kho báu…____*Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa.*Nếu trong bài review có trích dẫn từ truyện, mọi người vui lòng tham khảo nguồn chuyển ngữ mà review-er đọc nhé ^^Cre pic Google/huabanNguồn chuyển ngữ Min
hôm nay vợ kiếm chuyện với anh chưa