vương gia cầu hưu phi
1 Truyện Vương Phi Ngày Ngày Đòi Hưu Phu tác giả A Thiên. Đăng nhập; Phong vương gia, cầu xin ngài, mau tìm đại phu cho địa tiểu thư, tiểu thư nhà ta có thể cứu chữa kịp" Mong Vương gia ân chuẩn, đưa Băng Nguyệt về Tướng phủ, tránh tình cảm tỷ muội bị sứt mẻ
VƯƠNG GIA CẦU HƯU PHI. Đề Cử . Chương 28: Hắn Là Ai (tiếp tục ngược Vương gia) Chương 29: Thạch Quân Chương 30 Chương 31 Chương 32: Thăm Bệnh Chương 33: Thẳng thắn, bí mật của Giang thị Chương 34: Hồi Phủ
Siêu Phẩm Nhà Dịch Vọng Cầu Giấy 55m2, ngõ thông thoáng, sổ vuông đẹp, giá chào 5.8 tỷ + Ngõ Cầu Giấy là ngõ chợ, ô tô qua lại, ngõ trước nhà rộng 3m, cách ngõ 260 chỉ 50m, cách mặt phố Cầu Giấy 100m.+ Thiết kế 3tầng, móng chờ 6 tầng, thoáng sáng tự […]
Truyện Vương Phi Ngày Ngày Đòi Hưu Phu - Chương 251. Hiện menu doc truyen. Danh sách . Truyện mới cập nhật; nói Tri Thu cầu kiến khiến nàng hơi bất ngờ, nàng để cho Tri Thu đi thẳng vào trong. Ta bị ngươi lợi dụng nên mới làm hủy hoại thanh danh của nữ nhân Lãnh gia. Nhìn
Chương 38: Gặp Mặt Giang Thị Tin tức Vương gia làm lành với Vương phi đã truyền khắp toàn bộ Sở Vương phủ. Đầu năm mới, tâm trạng của các chủ tử tốt nên thưởng cũng phong phú hơn năm ngoái, nhất thời ai cũng vô cùng vui mừng.
Er Sucht Sie Fast Ein Schäferstündchen. Mỹ nhân đệ nhất kinh thành Thẩm Sơ Vi của Thẩm gia, gả cho Sở Vương Tiêu Hồng Dữ anh tuấn tiêu sái, vốn là chuyện trai tài gái sắc động lòng người, nhưng lại làm tất cả bá tính kinh thành của Đại Dận ngỡ ngàng kinh vì Sở Vương vốn nổi tiếng là si mê Giang cô nương của Khinh Hồng Các – lầu xanh số 1 kinh thành. Hắn đã từng vì nàng ta mà đánh một công tử nhà quan khác đến tàn nhẫn, tốn bao tiền chuộc người, bất chấp danh tiếng đưa nàng ta về Sở Vương phủ. Lại còn nghe nói hắn chiều chuộng sủng ái nàng ta trong lòng bàn tay, vì nàng ta mà lạnh nhạt với Vương phi Thẩm Sơ lời này đều đúng. Đúng là hắn đã từng đánh người vì Giang cô nương, để nàng ta ăn sung mặc sướng trong Sở Vương phủ; đúng là sau đêm động phòng đầu tiên vừa lạnh nhạt vừa tàn nhẫn với Vương phi mới cưới, hắn ta chẳng ngó ngàng đến Thẩm Sơ Vi lần nào ngoài phẫn nộ thay Sở Vương phi, người bên cạnh cũng thầm thương xót nàng. Chỉ có Thẩm Sơ Vi vẫn nhàn nhạt điềm nhiên như nước, vì nàng biết, đây là con đường do chính mình chọn, nàng phải đối mặt với hậu quả thôi. Bài viết được post full và sớm nhất tại LustAvelandNàng đã từng bất chấp tất cả van xin Thẩm gia giúp đỡ để được tứ hôn cho Sở Vương. Tiêu Hồng Dữ vốn chẳng biết nàng là ai, lại bị ép buộc vào cuộc hôn nhân này. Hắn nghĩ Thẩm gia mưu mô bám vào hoàng tộc, Thẩm Sơ Vi cũng chỉ là một cô nương ham tài hám quyền. Ánh mắt hắn nhìn nàng chỉ có chán ghét và chán ghét, hắn cũng đã từng nghĩ, mình sẽ không bao giờ muốn có nữ nhân là, điều này thì hắn sai tiếng mỹ nhân đệ nhất kinh thành không phải lừa người ta. Thẩm Sơ Vi đẹp đến mức khơi lên được ham muốn của hắn nhiều hơn cả sự chán ghét. Một lần tình cờ nhìn thấy nàng tắm sau bao tháng ngày lạnh nhạt hờ hững, ngọn lửa trong hắn như bùng cháy không cách nào dập tắt. Từ ngày đó, hắn quấn quýt lấy nàng không buông, vừa dịu dàng vừa bá đạo, vừa cay đắng vừa ngọt ngào, làm Thẩm Sơ Vi trầm luân trong vòng tay hắn mà tạm quên đi hiện thực tàn biết, quãng thời gian thân mật này sẽ không kéo dài mãi mãi. Mâu thuẫn giữa nàng và hắn vẫn còn đó, hắn có Giang cô nương, nàng cũng có người trong lòng… Nàng chỉ đang trộm lấy một chút ngọt ngào bình yên giả dối, chỉ đang thầm nguyện cầu và tranh thủ để có thể mang thai, để những ngày tháng sau này có ra sao thì nàng cũng sẽ không cô đơn điều nàng lo sợ cũng đã tới. Hắn vẫn chọn Giang cô nương kia ngay trước mắt nàng. Thẩm Sơ Vi rồi cũng hiểu, ảo vọng của nàng, hình bóng nàng vẫn luôn ôm trong tim từ những ngày xa xưa ấy… tất cả đã chấm dứt mất Thẩm Sơ Vi lặng lẽ trốn về Thẩm gia và đưa ra hưu thư, đó là lúc Tiêu Hồng Dữ bàng hoàng nhận ra giữa bọn họ có những vấn đề lớn như thế nào. Hắn vốn không hề biết không hề hiểu gì cả. Nàng không phải nữ nhân ham mê tiền và quyền để có thể chịu đựng sự lạnh nhạt và ích kỷ của hắn, còn hắn ưu ái Giang cô nương, dù vì lý do gì, cũng đã làm tổn thương nàng. Nàng cũng không phải là một cô nương yếu đuối ngoan ngoãn để tùy hắn sắp đặt trong lòng bàn tay, mà sự bướng bỉnh và mạnh mẽ sâu trong nội tâm nàng giờ đây mới hiện ra rõ ràng trước mắt hắn, khiến hắn hoảng hốt mà cảm nhận được rằng, có lẽ mình đã mất nàng thật sự cố chấp và cứng rắn của dòng máu đế vương chảy trong hắn không cho phép hắn từ bỏ. Tiêu Hồng Dữ bướng bỉnh kiên quyết tìm hiểu người trong lòng nàng là ai, hắn sẽ đánh bại kẻ đó, sẽ giành lại nàng về bên mình. Chỉ là, hắn cũng không ngờ được, điều hắn tìm được lại là những bí mật bị vùi lấp bởi thời gian và số phận. Có những tình cảm bị chôn chặt đáy lòng nàng, còn có những ký ức đã bị xóa sạch trong tâm trí hắn. Hắn và nàng, thì ra đã từng được số phận buộc chặt lại với nhau từ lâu rất lâu… Vào thời điểm nàng còn chưa biết tình yêu là gì, nàng đã thực sự yêu thời điểm hắn còn chưa biết mình đã từng yêu nàng, hắn đã chìm đắm trong nàng không cách nào thoát số phận tàn nhẫn đến vậy, lòng người lại quá mong manh, liệu hắn và nàng có thể vượt qua được những tổn thương chính họ gây ra cho nhau, liệu tình yêu có thể chữa lành tất cả, liệu hai người bọn họ, cho đến cùng, là sai lầm hay là lương duyên?***“Vương gia cầu hưu phi” là một bộ truyện không dài nhưng miêu tả được đầy đủ mâu thuẫn và diễn biến nội tâm của hai nhân vật chính. Đan xen giữa những cảnh H nóng bỏng là những câu chuyện trong quá khứ, dần dần được hé lộ theo bước phát triển tình cảm giữa hai người. Truyện có đủ rau và thịt, H mượt và cốt truyện lôi cuốn, lại có sự ngược ngọt đan xen để thỏa mãn nhu cầu đa dạng của người đọc. Mọi người có thể yên tâm nhảy hố ảnh chỉ mang tính chất minh hoạCre Google/Huaban
Chương 5 Chọc Ghẹo cao H Thẩm Sơ Vi cứng hết cả lưng, đôi tay nàng đỡ thành bồn tắm, run sợ trong lòng mà chờ Tiêu Hồng Dữ cắm vào một cách thô vậy, về chuyện phòng the, một năm trôi qua nhưng phu thê bọn họ vẫn không hợp cần nàng nghĩ đến Tiêu Hồng Dữ còn có nữ nhân khác thì liền cứng ngắc như khúc gỗ, không thể nào thả lỏng đường đường là Sở Vương, Tiêu Hồng Dữ đã gặp qua không biết bao nhiêu là nữ tử xinh đẹp ở trong được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn dù Vương phi của hắn là đệ nhất mỹ nhân của Đại Dận, vậy thì sao chứ, chỉ là một khúc gỗ thì có gì thú vị?Thẩm Sơ Vi đợi hồi lâu, đau đớn trong tưởng tượng vẫn chậm chạp không lại, trên lưng nàng lại bắt đầu ngưa đầu, nàng còn khó rất nhanh nàng đã biết. Là Tiêu Hồng Dữ, hắn dùng đầu lưỡi liếm sau lưng chút từng chút, một cách chậm giác này, phải hình dung thế nào đây?Hơi hơi ngứa, kích thích đến cực hạn. “Ư……”Thẩm Sơ Vi gả đến đây một năm, có điều chuyện phòng the khó khăn lắm mới làm mấy lần nên còn rất ngây nhanh, nàng đã không ngừng run rẩy dưới sự chọc ghẹo của Tiêu Hồng Dữ, tiếng rên rỉ cũng không thể kìm nén được mà bật ra từ đôi môi đỏ mọng.“A……”Tiêu Hồng Dữ cảm thấy nàng như vậy rất thú vị, rõ ràng trong lòng muốn từ chối nhưng cơ thể lại phản hắn không yêu nàng, nhưng không thể phủ nhận được rằng hắn rất yêu thích thân thể của nàng. Mỗi một tấc da thịt, mỗi một đường cong của nàng đều hoàn mỹ không tì vết, bớt một chút thì gầy nhưng thêm vào lại thừa. Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn Hồng Dữ hôn xuống xương cụt của nàng, xuống thêm chút nữa chính là hai cánh mông trắng như mông của nàng có một độ cong hoàn mỹ, chặt chẽ nhẵn nhụi, là tác phẩm đẹp nhất của trời xanh. Tiếp tục cúi đầu nữa cũng không tiện nên Tiêu Hồng Dữ đặt bàn tay to lên mà vuốt ve chầm chậm.“Vương gia……”Thẩm Sơ Vi sớm đã bị kích thích đến mềm nhũn, nếu không có đôi tay nắm chặt thành bồn thì sợ rằng đã trượt xuống xấu hổ bị bàn tay của Tiêu Hồng Dữ tùy ý trêu chọc, khuôn mặt nhỏ của nàng đã căng đến đỏ bừng.“Mông của Vương phi thật đẹp!”Tiêu Hồng Dữ vừa nói vừa tăng lực tay, một cái tay khác lại xuyên qua nách nàng, ấn lên trên bầu ngực của nàng.“Bầu ngực này cùng cánh mông này đúng là một đôi trời sinh, đều vừa trơn vừa mềm.”“Vương gia……” Thẩm Sơ Vi bị sờ đến nỗi giọng nói cũng mang theo vẻ quyến rũ, nàng mềm mại run rẩy nói “Đừng……”“Đừng như thế nào?”Tiêu Hồng Dữ mở năm ngón tay ra, kéo bông hoa đào nhỏ trên bầu ngực của nàng.“A……”Thẩm Sơ Vi bị hắn kéo và ma sát đến đau, trong thoáng chốc cũng đã quên mình muốn nói kia, không phải như kia chỉ cần Tiêu Hồng Dữ bước vào Toái Trúc Hiên đã sỉ nhục nàng, sau đó hắn thô bạo phát tiết xong liền rời giống đêm nay, có đủ rảnh rỗi thoải mái chơi đùa với khi vân vê viên ngọc của Thẩm Sơ Vi đến đỏ, bàn tay của Tiêu Hồng Dữ dần chuyển xuống dưới, vuốt ve vòng quanh giữa hai chân của tử mới vừa rồi còn mềm mại lập tức cứng ngắc, cả cơ thể đều tản ra ý muốn chống Hồng Dữ cong môi cười, dịu dàng nói sát bên tai nàng “Trước kia do bổn vương không biết thương hương tiếc ngọc, tối nay, bổn vương muôn dịu dàng với nàng.”Nói xong, quả nhiên nữ tử đang đưa lưng về phía hắn đã dần dần thả rằng hai chân vẫn kẹp chặt tay hắn nhưng cơ thể đã mềm mại hơn nữ nhân, quả nhiên rất dễ dỗ, dù có là đệ nhất mỹ nhân của Đại Dận cũng không phải ngoại mỉa mai trong đôi mắt phượng chợt lóe rồi biến mất, động tác dưới tay lại càng thêm dịu tay thon dài tách hai mép thịt của nàng ra, hắn vừa vuốt ve vừa cười khẽ “Lúc Vương phi tắm gội…… có rửa nơi này không?”“Vương gia……” Thẩm Sơ Vi không sợ hắn lạnh nhạt dè bỉu nhưng lại không biết phải đối mặt với sự dịu dàng của hắn như thế nào, giờ phút này nàng đã ngượng ngùng đến cực điểm, chỉ có thể lắc đầu lung tung.“Không rửa sao?” Tiêu Hồng Dữ nhẹ nhàng hỏi, sau đó cười nói “Vậy bổn vương phải tẩy rửa thật sạch giúp Vương phi rồi.”Lúc Thẩm Sơ Vi nhận ra muốn từ chối thì đã không còn kịp nữa rồi, hai ngón tay của Tiêu Hồng Dữ một mực tách mép thịt của nàng ra, ngón tay còn lại mò xuống lướt qua viên ngọc trai và miệng huyệt của nàng, kích thích nàng không ngừng run là dòng dõi của Thiên Hoàng, nhưng Tiêu Hồng Dữ đã tập võ từ nhỏ, lòng bàn tay và trên các ngón tay đều có một tầng vết chai mắt, hắn cũng không cần dùng chút sức lực nào cũng đủ khiến Thẩm Sơ Vi sung sướng không ngừng.“Vương phi thật là nhạy cảm.” Tiêu Hồng Dữ cười khẽ sau tai ngón tay của hắn chỉ vừa sờ đến cửa huyệt đã bị hút với vách trong khô khan lúc nãy thì bây giờ hoa huyệt của Thẩm Sơ Vi đã chảy róc rách, một mảng trắng vào cơ thể trắng như ngọc của nàng còn hưng phấn hơn vừa người toát lên một nét đẹp nhu mì tự nhiên, ngon miệng lại mê của Tiêu Hồng Dữ sâu thẳm, nàng đã động tình rồi thì hắn cũng không cần nhịn nữa, thích thú cầm thứ hùng dũng ở dưới thân, giã đúng vào thẳng cửa huyệt của nàng.“A……”Thẩm Sơ Vi run lên kịch liệt, vách thịt bên trong lập tức thít lại, bao chặt lấy thứ to lớn của Hồng Dữ bị nàng kẹp đến nỗi vừa sướng vừa đau, hắn xoa nắn đầu nhũ của nàng, khàn giọng nói “Vương phi thả lỏng một chút.”Đương nhiên Thẩm Sơ Vi biết mình thả lòng mới có thể dễ chịu, nhưng mà thứ kia của hắn to như vậy, cái chày này ở bên trong nàng như một cây sắt vậy, vô cùng căng, nàng hoàn toàn không biết phải điều khiển như thế thấy nàng đang bối rối nên Tiêu Hồng Dữ xoay đầu nàng, há miệng ngậm lấy đôi môi hồng của nàng.
Chương 34 Hồi Phủ “…… Muốn trở về bên ta hay là bắn một mũi tên vào ngực ta, đều do nàng quyết định.” Quyết định sao? Thẩm Sơ Vi tự hỏi trong lòng, nàng không thể tổn thương hắn, nhưng đồng thời, nàng cũng không biết nên xử lý tình hình trước mắt này thế nào. Nàng vẫn luôn cho rằng, Tiêu Hồng Dữ thích Giang Minh Nguyệt, cho nên mới đánh nhau ở thanh lâu vì nàng ta, sau đó lại dẫn về phủ chăm sóc. Nhưng hôm nay mới biết, những thứ thể hiện bên ngoài đó đều không phải sự thật, tất cả đều do hắn cố ý cho người đời xem. Hơn nữa, hắn mới vừa nói cái gì? Bọn họ là một đôi trời sinh sao? Cho nên hắn cũng thích nàng sao? Chuyện này sao có thể xảy ra chứ? Thẩm Sơ Vi càng nghĩ càng loạn, trong lòng cũng buồn bực vô cùng, lời của hắn khiến nàng không biết nên làm thế nào. Nàng cảm thấy mình không thể ở chỗ này được nữa, vì thế dùng sức thoát khỏi tay hắn, vội vàng nói “Ngài nghỉ ngơi cho khỏe đi, ta đi về trước.” Thẩm Sơ Vi trở về Hầu phủ nhưng chưa được bao lâu thì cũng không thể ở nhà được nữa. Bởi vì sau hôm đó, ngày nào cỗ kiệu của vương phủ cũng luôn chờ ở ngoài. Cách một lớp màn, có thể nghe rõ từng tiếng ho khan ở trong, mỗi lần gió thổi thì mùi thuốc cũng theo làn gió bay vào Hầu Phủ. Bọn hạ nhân bẩm báo việc này lên Đồng thái quân, Đồng thái quân truyền lại cho cháu gái mình. Cứ như vậy, Thẩm Sơ Vi đứng ngồi không yên. Hắn còn bệnh, phải nằm trên giường nghỉ ngơi mới đúng, ngày nào cũng ra ngoài như vậy thì sao cơ thể chịu nổi? Đồng thái quân nhìn dáng vẻ mất hồn mất vía của nàng thì biết rằng người không thể ở lại được nữa, cười nói “Ngươi về vương phủ đi, làm con dâu hoàng gia, ngày nào các ngươi chưa hòa ly thì ngày đó vẫn chưa được phép ăn Tết ở nhà mẹ đẻ.” “Tổ mẫu……” “Sau khi trở về đừng vội tha thứ cho hắn, trước tiên phải xem biểu hiện của hắn. Ta không hiểu biết về nam nhân họ Tiêu lắm nhưng nếu là một kẻ si tình như tổ phụ của hắn thì cũng không uổng phí nhiều năm si tình của ngươi.” “Đa tạ tổ mẫu chỉ dạy, cháu gái hiểu rồi.” Thẩm Sơ Vi đồng ý rồi về viện của mình thu dọn. Lúc nàng đến thì xe nhẹ ít đồ, khi trở về cũng không có đồ gì, chỉ là vài bộ quần áo mà thôi. Khi vừa ra khỏi cửa, Tiêu Hồng Dữ vừa thấy nàng thì không khỏi vui mừng khôn xiết, vội bước ra khỏi kiệu, đỡ nàng vào. Sau khi nâng kiệu, Tiêu Hồng Dữ không nói lời nào nhưng vẫn luôn mỉm cười nhìn chằm chằm nàng giống một kẻ ngu dại. Thẩm Sơ Vi bị hắn nhìn đến ngượng ngùng, mắng “Vương gia không mệt mắt sao?” “Không mệt.” Tiêu Hồng Dữ lắc đầu, vẻ mặt thản nhiên “Vi Nhi thanh tao thoát tục, khí chất thiên tiên, để vi phu ngắm nhiều một chút thì không chừng sẽ khỏi bệnh ngay đấy.” Thẩm Sơ Vi nghe xong thì không có gì để nói nữa. Không phải nên uống thuốc sao? Sao mà lại giống như ăn mật thế? Cuối cùng cũng tới cửa vương phủ, cỗ kiệu vừa mới dừng lại thì người bên ngoài đã quỳ xuống đầy đất. “Cung nghênh Vương gia, Vương phi hồi phủ.” Thẩm Sơ Vi bị âm thanh này làm tê da đầu, sau khi xuống kiệu mới phát hiện không chỉ có hạ nhân trong phủ, ở ngoài còn có thêm bá tánh vây xung quanh. Mọi người nhìn thấy nàng, tất cả đều bộc lộ vẻ mặt choáng ngợp, bàn tán sôi nổi “Thì ra Sở Vương phi có dung nhan như vậy, thật sự đẹp tựa như tiên.” “Đúng vậy, Sở Vương gia thật may mắn.” Trong những lời khen ngợi, Tiêu Hồng Dữ ôm nàng vào trong ngực, nói sát bên tai “Bọn họ nói đúng, cưới được nàng là may mắn của bổn vương, trước kia đều do ta không biết phải trái.” Hơi thở của hắn nóng bỏng, lại thoang thoảng mùi thuốc, lỗ tai của Thẩm Sơ Vi đỏ ửng lên, muốn đẩy hắn ra nhưng hắn đã khôi phục sức lực trong mấy ngày này rồi nên hoàn toàn không động đậy một xíu nào. Khiến cho Thẩm Sơ Vi không khỏi hoài nghi, mấy ngày trước hắn yếu thế ở bên ngoài Hầu phủ có phải là do cố tình hay không? Có điều bây giờ nhận ra thì đã quá chậm, nàng đã vào phủ thì không trở về dễ dàng như vậy nữa rồi. Đi vào phủ, dọc theo đường đi, Tiêu Hồng Dữ đều ôm chặt nàng, khoác nàng kín mít bằng áo choàng, chỉ lộ ra một khuôn mặt nhỏ trắng ngần, thỉnh thoảng nhắc nhở “Đi cẩn thận, chậm một chút.”Tới Toái Trúc Hiên, đám nha hoàn và hạ nhân đã sớm chờ ở bên ngoài, nhìn thấy nàng thì đồng thời gọi “Vương phi!”, sau đó vội vàng tiến lên hầu hạ thay quần áo, đốt lò sưởi, chuẩn bị đồ ăn. Toái Trúc Hiên đã hoàn toàn thay đổi so với mấy ngày trước. Tất cả các cây trong viện đều được buộc lụa đỏ, trên cửa sổ dán giấy cắt hoa đỏ thẫm, khắp căn phòng đều nhuộm một không khí vui mừng, hiện ra một cảnh tượng rộn ràng. Tiêu Hồng Dữ thấy nàng nhìn chung quanh, cười nói “Trần Lương nói năm mới thì phải vui vẻ một chút, nếu nàng thấy nó quá tục thì ta sẽ kêu bọn hắn tháo xuống hết.” “Không cần, cứ để lại đi.” Cứ như vậy thì thật sự rất tốt. Ấm áp, lửa nóng, có dáng vẻ của năm cũ, có mùi vị gia đình. Nghĩ đến “gia đình”, Thẩm Sơ Vi không khỏi ngẩn ra. Chỉ mới ở nơi này hơn một năm mà nàng đã xem nơi đây là nhà rồi sao? Bữa tối có một nồi lẩu nóng hổi, kết hợp với thịt dê bò cạp đậm đà, phủ một ít rau luộc ở trên, cùng với cá viên, là những món ngon bổ dưỡng nhất. Tâm trạng của Tiêu Hồng Dữ rất tốt nên ăn mới hai miếng đã gọi rượu. Một bên, Thẩm Sơ Vi nhíu mày nói “Còn phải uống thuốc nữa đấy.” Nghe thấy những lời này của nàng, Tiêu Hồng Dữ lập tức xua tay “Không cần nữa.” Nói xong liền vui hỏi nàng “Vi Nhi đang quan tâm ta sao?” Thẩm Sơ Vi vừa nói những lời này liền thấy hối hận, cũng may thấy hắn nghe lời như vậy thì âm thầm vui sướng. Bây giờ thấy người này đang nở mũi thì không khỏi cười lạnh “Vương gia muốn bệnh nữa thì cứ uống đi, liên quan gì tới ta chứ?” Tuy nàng nói như thế nhưng Tiêu Hồng Dữ cũng không tức giận. Bây giờ đã tốt hơn rất nhiều sao với lúc nàng không để ý tới hắn và lúc muốn hòa ly rồi. Chỉ cần nàng còn để ý đến hắn, còn ở bên hắn thì hắn rất kiên nhẫn chờ đợi nàng hồi tâm chuyển ý. Ăn cơm xong thì Thẩm Sơ Vi muốn vào sảnh luyện chữ theo thói quen, nhưng khi tới cửa thì hơi ngẩn ra. Chỉ thấy bức tranh lúc trước nàng vẽ ở giàn hoa tường vi giờ đã được treo lên cẩn thận, treo ở nơi dễ dàng nhìn thấy nhất. Mà sau câu “Sơn hữu mộc hề mộc hữu chi, tâm duyệt quân hề quân bất tri” nàng viết đã bị viết thêm một câu “Sống chết có nhau, cùng người thề ước. Cầm tay nhau, cùng đầu bạc răng long.” Nàng đang ngắm thì Tiêu Hồng Dữ đã ôm nàng từ phía sau, nói nhỏ “Thì ra nàng vẽ hai người chúng ta, khó trách khi đó ta cảm thấy quen mắt.” Thẩm Sơ Vi không nói gì, rất lâu sau mới hỏi hắn “Ngài…… đã nhớ lại tất cả rồi sao?” Nói đến đây thì Tiêu Hồng Dữ hơi bất đắc dĩ. Hắn đỡ nàng ngồi xuống giường, nói “Không có, chỉ căn cứ vào những manh mối đã tìm được mà ra kết luận. Năm đó gặp nàng thì ta bị thương, mất đi một ít ký ức. Ta đã hỏi thái y, tạm thời còn không có cách nào có thể khôi phục được.” “Ừm.” Thẩm Sơ Vi gật đầu. Thấy nàng rũ đầu, có vẻ hơi uể oải, Tiêu Hồng Dữ cũng rầu rĩ trong lòng, hắn dắt nàng, đi đến bàn sách, lấy giấy ra rồi viết hai cái tên xuống. Thạch Quân, Sơ Vi. “Sau này nếu nàng nhớ A Thạch ca ca thì cứ viết lên, không cần che giấu nữa.” “Còn nữa, ta bảo đảm, sẽ không khiến nàng bị tổn thương nữa.”
vương gia cầu hưu phi