co tuong lai phat dien roi
Trong lúc dọn dẹp tại cây xăng, nhân viên cây xăng ở Cà Mau nhặt được 1 lượng vàng 24K liền trình báo công an nhờ tìm chủ nhân để trả lại. Ngày 16.10, ông Châu Quốc Hùng, Chủ tịch UBND TT.Cái Nước (H.Cái Nước, Cà Mau), cho biết Công an TT.Cái Nước vừa phối hợp anh
Chương 754 Giấy thay đổi quyền sở hữu cổ phần. Danh sách chương: Cố tổng lại phát điên rồi! - Hứa Tịnh Nhi - Mẫn Hạ (full) Chương 1: Hủy hôn. Chương 2: Khó chịu. Chương 3: Xem mặt. Chương 4: Gặp lại. Chương 5: Bạn gái mới. Chương 6: Được cả tình yêu, được cả sự
Chương 382: Bỏ Nhà Đi. Tuy Cố Khiết Thần không nói thẳng, nhưng bà Hứa vẫn có thể hiểu được hàm ý của anh. Hứa Tịnh Nhi đã là vợ của anh, dù bà ấy là mẹ của Tịnh Nhi thì cũng không có tư cách dạy dỗ cô. Đương nhiên là bà Hứa cảm thấy hơi khó chịu, nhưng nghĩ
Chương 395: Hủy chứng cứ. Trước Tiếp. Vân Nhu nhìn về phía bàn trà. Trên đó có đặt một cái túi da bò. Cái túi da có mặt ở đây ba tiếng đồng hồ trước. Đồ bên trong chính là thứ mà lần trước mà cô ta muốn Vinh Phương Hoa lấy bằng được. Vinh Phương Hoa cũng nhanh đấy.
Tuy nhiên, logistics Việt Nam vẫn còn nhiều khó khăn và chưa thực sự hiệu quả. Cụ thể, những chi phí liên quan đến logistics chiếm khoảng 20% GDP ở Việt Nam, trong khi tại các nước tiên tiến, con số này chỉ chiếm khoảng 7 - 9%. Hoặc tại thị trường Trung Quốc đến nay cũng
Er Sucht Sie Fast Ein Schäferstündchen. Các bạn đang đọc truyện Cố tổng lại phát điên rồi! – Chương 39 miễn phí tại Hãy tham gia Group của đọc truyện trên Facebook nhé để cập nhật truyện nhanh nhất!! **************************** Cố tổng lại phát điên rồi! – Mẫn Hạ full nhanh nhất tại Yêu Ngôn Tình Mười giờ sáng thứ ba, ở cổng Cục dân chính. Đã đến thời gian hẹn mà chưa thấy bóng dáng của Cố Khiết Thần đâu, ông cụ Cố có chút không vui. Hứa Tịnh Nhi ngoan ngoãn đứng bên cạnh, cũng không nói rõ cảm xúc trong lòng mình là gì, rốt cuộc là muốn anh đến, hay không muốn anh đến. Ngày hôm đó, anh suýt nữa bóp chết cô trên xe, đủ để thấy anh hận cô và bất mãn với cuộc hôn nhân này thế nào. Nếu như có thể, cô thà tránh anh thật xa, nhưng cô không còn lựa chọn nào khác. Bất giác đã qua nửa tiếng, ông cụ Cố sa sầm mặt. Ông ta nện mạnh chiếc gậy đang chống xuống đất, đúng lúc định bảo chú Lâm gọi điện thoại cho Cố Khiết Thần thì bỗng phía trước có một chiếc xe con màu đen tiến tới. Chiếc xe dừng lại, cửa xe mở ra, người đàn ông bước xuống, sống lưng thẳng tắp, đẹp trai ngời ngời, chỉ là hơi thở toàn thân lạnh lùng, ánh mắt không có chút nhiệt độ nào. Anh ngẩng đầu, quét mắt nhìn tới, dừng lại một giây ở chỗ Hứa Tịnh Nhi, khiến cô không khỏi nổi da gà. Anh ấy đến rồi… Hứa Tịnh Nhi cúi mặt, hai tay vô thức đan vào nhau, trái tim ở lồng ngực khẽ run rẩy. Cố Khiết Thần đến, ông cụ Cố mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn kiêu ngạo mắng một câu “Cháu đến chậm một giây nữa thôi là có thêm một bà nội rồi!”. Cố Khiết Thần như không nghe thấy, lạnh nhạt ngẩng đầu gọi “Ông”. Anh vẫn coi như không thấy Hứa Tịnh Nhi, giống như cô là không khí, còn không thèm liếc cô lấy một cái. Ông cụ Cố thấy thế thì thầm thở dài trong lòng. Có khoảnh khắc ông ta cũng nghi ngờ mình bắt hai đứa nó kết hôn liệu có phải là sai lầm không. eyJpdiI6IndSaUNMXC9NTHp3ZTVwMERBOTlTZGlnPT0iLCJ2YWx1ZSI6IlpRaHFwQUJSbHRVUjBLRlVwTmprdFl6aXpLT1BqalhcL3F5WVQ5Q1JWMW9KeEpOMGRyZVk5RTBCcHEwdWUxVDNLbDVqZUlHdFdWMXY4OHJHbUZDR0o4Q2s5Tmh4bDJ5UlpYMWxJdHR0ZUZjY0NVUW82eWNCZWRWRjhzMHM0VlE0V0JpZ0Fmdmt3S2w3TmNmRzczRHNkUWFmcFNYTVV3dkNZK0Q0Z2hJbUlqcjVQUlBjUFNIZXFMeGxnSERXaTNpczRyeDdaZms5bHNPS0NkTWlOUUdhTGNWNnNMZSt6bFVnRXpEdzc5OGdRams1SmVkRDBacmpodmZuVmZSc0lhZWF4bkFMQ1VzZmRTeHBkOE81Uk1XeldsOU5mZVM2MWFoMEloU0FtbGh6WlZuQjBLRWdNVUZUVDFFZmQyODRVcElPTGFLand1WVI0QTd4bGxcL09YcmNhczlMZG03WjVjVTBGYVBtYW5jVkp1Y3k2ZFZ3a0NjTnA3ZDduVFh6dFBrT2twRTR2UUVkRVZmN2ZyUmU1WUwwK1BJSWdxXC91elNpQmtZalFRZVl5OUlsSU9FWDhkWklGOXR4T1ZaVVF5bzFsbXJxQ1wvZXZXYXhwQXN1c3NIN3NvazNKdE4rUWc0cGFsTjdrRUx5TGJySmtkUlZ3dURZRXdSZ3V1Tlk1YzRJTUdBZjRkZnhDN0lXYzArT2lzVkJJYVppMzFqYjhPaW9QVFpPMHdrdDdKXC9cL1Q2djJ0K09MZEVPQlVkQlh4OE13elJFbG1oVERtZVByMmRabjlONThHK3ZZcnBLWmgwR1JcLzJDRzhcL21ZZ2J3RlwvUVk9IiwibWFjIjoiZjFlOTkyOWIwOGFjN2E5MmQxMGY1ZTA0MWFiY2Y1NjFjNTUwMWNiYTVkNTdmNjlmM2NhZjQ1MDc3MzJlOGY2MyJ9eyJpdiI6IjNNR3RyM2pqVFh2aWdlck44V2tCNFE9PSIsInZhbHVlIjoiTjE3elVVTktDMlVCVXFZYnpFeWkrbm1Wa0drdGhCNklXZ2RxNCt1cWE4UlYzdERMM1FURkhUenFrNWxQR2NkVmJoZms3eHRwQXBaTGYxeDFQNWZCdnBUSCtmR09ESGtIenZZUFR5NE5TUFwvZ2liV2dtUGxhWmhGb04zUktYak1oVGlpaHZUNWxVb0hEQktmb3VNcUdidz09IiwibWFjIjoiNjEwNzZmMjE0MjBmOTA5NjMzOWUwMjdhZDJjNTAzNTE4MzZjNWRjZTZkOTY3MmMyZjQ4MjJiMGJiOTA0OWJlNCJ9eyJpdiI6IkpIOHhPZ1I4WmxYYWtwV2NZOVF4T0E9PSIsInZhbHVlIjoid0N2aENyOWVmWnJzdUx4bzl4cTk1XC9zWElGQ1lmVE5aT1hcLzhxRGVUSzc1Um5sTk1YYVMwVEtYTXRxNllOSGk3YmVXWm9uVjZtZFYrWG1NOGlSUUtkQ1VtWjVVb2o0a0NXbkUrSHE1cDZNTHdHdWhGVEtRcWN6N0pDTlA1TTJKcHV1Ukp2b2JKbXlrZXl0aFQyb2Q2aWJ1Mmc5Y2wrdnZLU1orbTl5a0lvRStFN2ZKc2VmRGZ0QXhMZGxMMHFaZGRGQlI3cDROTER6QjF5eHpDa0pZMUQ0TXp6WDdLb0huWWJDM3Y1b2hVcFZuMGZhUWJNeEZRY25vTmR6UU9RS1Q0IiwibWFjIjoiNzZkMmE5NGE5YWE3OGRhMzE4N2Q5MmQyYWZmZTMwZDhmNTlhZjNkMmEwMjJjYTg5Y2UyM2FlMzMzN2YzZGRlYiJ9eyJpdiI6Ik5QOTNld0d5aFwvRnhrbzhpQUtDMGxRPT0iLCJ2YWx1ZSI6Ik5qRXlpbEJGenpzM1NpZDVIZkNCdGE5MlZJWWRHZVFna09LM1wvTWlqU1JMa1NzdHQ2Zm5tblBseWlJaDU0bzdPTHJQSmorMitpcXRSaTIrSmhDMnpIaVFzRk1IbzlNMDQxR0E5WVZWVjJid25HUElDT1JrR1pjYjRSS1diNlA5Vm9lMUFrSm8zYkdFUFwvc3hhOHNLaHlNOHN2RDJhZkQ3V1ZjRUJIZ3VoTjJyeUQyMmFSSnFhSWVGVXNIZUxMNktybWNtbmoySDdMNnZhSXlOTEdnRHVPYzRGNVVGTFlHZVBKUHA3M1g3dllqaz0iLCJtYWMiOiI5OTA3YTcwNzViYTBmOTIwNWE2MTRhZjg4NDM5ZDhlNjA4OWYxMDgwOWMzYjRiMGI4ZDFlYTMwZjdiMGQyYTA4In0=eyJpdiI6InRMVlQrXC92ZWJxZVwvQlRNb2VycU1WUT09IiwidmFsdWUiOiJOMFJubkQ4SitNcFVtUU5yNGthWVRKemRRcGQzUUw3aEtFMGtxeDZ4RDFzMEdoTW10eSthMzlHbVZ2VmVqbUV2OEVMdnIrem5zSmJEUjR5SVRSZCt0OE4xdmJjcUY1NE5QS1VqY293aHBUOVFGY1dmNHEwUitNdW9YcGN4azVhbjk1dFNraWlmQTBxVFN5YmNpUEVOTXFzQ29xekoxS3JMU0ZYVzhzOHl6bm5sdzlLSjZaV1RyenJoK0NybThCRWtcL1ZYT2dcL2ZXUURzb1wvSjJyZzBjVTZcL2V1YVc3RXp0eXNoNkRPU0tFVnFlSVwvWDhyc3JZcTNicnFMR0JUczBcL09vSUZVRHRQU3VMdGpIVWlqSFFjUUk2d1BtV25YaGgrcTJvMFJyQXhFbGVwUnU5V0tRdWNkMlRSS2RVWEtZcEFCU3B0MzJxM1QyQ0VPTkdOSTIxOEhrbDAwTEFHV3lHR1dQWUdkazZiMm1ybUlQb1NTRlhwTnBvXC8rMkx5bjg5cWRhbmtuTDA3T2dpME1vNitnSDZhUm1xVmM1dDVDNWZsSjVjam8yZU1kRDZBenZNY2JybXdaSEpIWEpQcHVoOWFqRWpKU2E2aXRiQ2FRMXVoUFdUbm1qOGpObDg5YzZhcFVBYUNPd2hGUXFydkNObk56WFwvOWhUY0RXdzVrTFBEa2UyZXdpSjV1b1A4SU1HZkJMeFhaakZEd01DWjVIYWRmQTg1VGQrWGp2SnpDQ1VYMU50MjdCcmE3TEVyektPWHFORm1YSEl1TzNFZ0QrRkJUUXhudHFPR2JjKzc2Rmd4eUJwSWhMS3dPUFpsUmFPeVFhcWNoTzJjNVNZZDdrUUpaMlZuUDNZVVBTb1wvTWZQd2JoWGgxRVVoTTkwOTI0aWtTN1JOTk1yUHhudjhXcVwvRkVOOTE4cnRlQ0pKU21vTWQxZWdhTGJPSWl4M1ltdDNQREQwZUtrQSsxTFZwRTEwNUg4U0hrM0pKMjZrbCtRYU9kY2RBTVF6MTlRNGpXK1d3U2NNT2NVelV4RFAzVmF4Vjlva2doWGxVNmo5UHBpVW1LZmlteVRwSlVOaStTcGVqNTVTelJYMGJUUExBNVVFdlBSUG4yNWp3NzZTSDJ0eW1NQTFCNlVvVm8rYTZuQ2R4RVN6alhETjVoMU9ZNjQ9IiwibWFjIjoiZWRiYWU2OWQxNWRjN2VhMGU0Y2ZkM2ZhMjgxNTVlYzQ3ZDBkMzdiNDc5MDI3MmMwZTdhMmJhNTEyZmFlY2FiNiJ9eyJpdiI6IkVGT0hvaGVGZ1J6XC9VcTA5XC9xbXUwQT09IiwidmFsdWUiOiI2WDlFUkswWENaWUY5TW5aWk9DN3dWcVJiZVJxWVpzQWllUHgzU0VMeTlKb2xQMnVLa0lST1NpV2hUWWhrQ2MyXC83eUlzMWJDaDdMNEFqK0l1SjZENHdvRjNPRlhiR2hUYWNTaUpnXC8rUTNVd0tHUDZ5Q2lwMTBcL2llZ1pzV3M3OFRNV3lhcTVIS3pXNXYxQjliVVN1WmxMUE1cL3d0eTZIdzFXUTVMckRcL094RXkzb3ZCSzYyS3M3eWppTW5yM00zYldWbjRPak5kOCthVjRJNmFHSmx0ZzBuT2QxS2FmWm5iT3ByNmlvSkFDbnkxdnFUbEhKd3l6b1B1OFExQmlNcmNuTjl5dHRrSnEyXC9ZNFo5eGVwcnBmcXFUa21UVEFPTzNSOStaTHdPVTArVUszOWo2ZWg2bzY2VDFidnZpZmo2Qkt4UFdSdStaWHFqMFBNRkRNdDZBVWFqSWxySmUyXC9FbTBZMHdhanJ5VTE0RzY5UjFqOFRcL3NpampPSmFad250YUpUOE1Bd0JBY1FlZDg3N3V3V1EzeFByNkxDT1RWK3JNRjBLak0wdkxKeTJ2aVpZeStGZSttVWNFeVJXbmtUWHplQ2pBdEJBcWhiU1dic2g3RG5ybXdEa2RNKzJ1b0MxN0tJZ0FhajYxZzVoYjc5aXZTWHZhY1BwTmVOOFAzTTZTdkF3cHJhbjdRNmdFN1hWQnlTS01Udz09IiwibWFjIjoiNjJjZWQ2NmY2OGEzNmI0Yjg3YjZjMWFjNWMzNDAzMzZiMTEzNjI4M2RkNDVkMThiZWMyNmNkZWQ4NWMzM2M2OSJ9eyJpdiI6IlpOdFwvajlLRkRqYjJyUGkxczJkZkZRPT0iLCJ2YWx1ZSI6ImJsNEQzSEh2QURhTHN6ekFtakZuTkl6aHFrb3lsenJIMmRRNmgwNFRIU0RsclpZeG1RVTdsS3R1cGM3aUZNZnczc0VVT2hoeXJobm4xeExcL3pUSit4TTRBUFR4TGNiR0xjb05sa0E5UG9yYnZ6R0hNUG1acmhVZ2NJb2NoM3hJOEtlY25sM1gxOE8rUUZ2T0JMODVaZUxncTJnQ1l2am83MmNlQ0hyeWdEVnB1ZHFYTVpvSlFibUVaeFNPak56VjBDc1lra2lkM1BQYXgyQ0o3SU5iSGVlb3crMExkcVYyOXVuRUNCcjJuTDdrPSIsIm1hYyI6ImM2NTgxZjIzZjA0MGZkYmFjMTExZTg2N2RiY2Q1YTMwNmY4MTQ0ZTI0ZWM1NTBmNzdhMWQ1MTAyNzdmODJkODMifQ==eyJpdiI6IkNvU2JBa3BCazNKV0NnNnJRXC9WXC93Zz09IiwidmFsdWUiOiJ4MEdPZVlBSHZuNjBWRlNacTRrTHkwRDcxMUdFSjdNbzMzTis3REZOaVc4dEZLWGhHOCtpczgyQjlOQ0luV3VlWU9JazZ5NDZWVVA5VUZcL1E0WFNXVElZYW43UDhCeWFaVEY5U0xGeDJSXC9ieTBiZHZmR1wvSHI2YnJVcDRORDAwTlFYYllHMm5JQkxwVXl3Y0FJUFlZZnl0U1lkWTdLYW5md3RhTmtCK0txVWYxMHM4dDFIWGlFWGNiOE1FcURyek1aS21Ia3hpdkhTRnBrblVmTWtwbUJiM3Jaek81SWVjbjdmYmFDODVscDVrPSIsIm1hYyI6IjIyZjFlNGJlZDY2ZjQ4YWQ5ZTdlZjlhMzg0ODA5YTgyZWY4MmI5M2Y1OTNlMjJlODI5YjI2ZmUxNTRlNGNkZTUifQ==eyJpdiI6Im5CRVFSUlNEWnNQcGVGSW9cLzBJeE1BPT0iLCJ2YWx1ZSI6InEzMkM3cWJxaDNjVHJEN0xtcGYwXC84MmxaUThMdThVYWs1NGtDNUxqVVp5WUxpMlFMeU5nTEx1akFZN1pSazJmbklpbm5rUCtuZVhsSEJlNDU1U0V5VXpIWTExK3ltbkVHRlhcL3RuR1Z5QUNjcmJKODB3MVwvUWFiT1lQN2d5NGgwR2hoTG9TdUVYb2xzRUNnVE92eExrWXZZbU1EbEtDXC8wZG51SmVKMTkrMm94MlpGQVFiaWhGWk1TbVZXeFluVzVDVmVLQnpUVUliQ0NGOUwzdVR5YjhHVVhcL2w5ZGxvWjNHdzV1dWJUZTlwTT0iLCJtYWMiOiI4Y2U4OTg5NWFmZmYxMzg4MzVkNTAyNTU0ZjA4MTBiNTIzMGM5ZDE4MWI2YTgzODczNzFkZDg1YjBmMDdhYTIwIn0=eyJpdiI6IlNNZ2RhR2Z4V1wvMGtMMzAzQkp3TW1BPT0iLCJ2YWx1ZSI6IjY1VVwvMUVRYVNpUzA1YkNnOWVySFFxbWhcLzIzUTJoVHdVMUVLc0ZWRnoxN3VzaVhiQWlyRndWaFA1SjllQ3BpSlA1WG9iNENVQ3A2bjc1UVJFazhjdWRUNnEwbmJvejVjMTRQbkxrYzNjUG89IiwibWFjIjoiNTAyZTIxODdkMGM0NzE2NjU4Nzc0MWU1YWU4MDFmOWMyZmQwNDYyOGNjYjUyMjZjN2I2ZTJmN2I2NDE2NDI0NyJ9eyJpdiI6ImxEbUwxaEpOaElqdEFyRFRaSlVoaVE9PSIsInZhbHVlIjoib3ltRGRXMnRcL0MwXC9cL0xWNytFQVNEeHFTWXVDUTcyNGpmTmlZb0M3YTZCZkhUbTNhbmhJd1dRTjhCaitkWVRLSVwvSnFtMGNyQVdLWVwveTNHdTF3Vmc5WHhWZjZVNmtjOU5POWpENUxOQWx4aWRjV1wvcVliWWNVaFwvM1wvYU9tK1o0YmxSZndVZGJZOVRzdm9MUGd2Ykhkd01PZ0IrWEdramRUdHJjaVJYY0lmeUdtN3JLZU5pbUtHclUzUXRiT3RhaG0iLCJtYWMiOiJmMzFmZmRiMDhkYzNhMTJkMmQyODdkMGEzY2EwYzRlODA4ZGU4NTEyOTg0OTJkNzc1YjhkODkxMGVkMzE0MjE5In0=eyJpdiI6IjJDOVwvTmNWVlRnTlplWmowZHE5QU13PT0iLCJ2YWx1ZSI6InQ0XC83XC9OcWtmQTJPT3dJT3ArMXNDdHoraVhnOHZVcVlDZExTbWJRV1hLMCtkNENIeXZVR0I1TDVrN2hFeUpHTnFUTG8reCthNHV3Z1JMUkpIeXl6bXBXRVhDMVNrb29TTWNYVkE2RmR2ODFIcHk1cmhoazJuMlRnbWlQSFFqMXRcL1NMMmZqd3JyXC8yNURMMm1OQ0NnblFVQUJSamtJRUI5K28wYTI4SHorSVc1bWhpQ0c5aENxZ0ZrYU55TlA5Q2NyTWRLbFRNbnpmRzNqVERMb3grSW1kV3RycU83a0NMNzFubnlkbFdxZ3VGS1VKb3JvVzVOMlVXWFNlMG1NM1wvNFlETVVOUk0ycGxDVmI5Z29wdTU0QUdZaUh2dlZUREpVQTlKTGVTd1M1MVF5SUwwU3ZmOGJMXC9DWUk4VDlCWjNEYmp4WVdXdGVWQWNcL1wvWTJRVStuMzFxSkJ0UnlsbEZLZkR4R0FsTjZCUHRnT2g0TmpSZ2xYM1RSSnJMZ0NxZ3FnT3NiZjh5ckRuY0xiNFFnZktvQXczUGJYRkwzK0VHdEt4TDY3M05TMUdEZjNLeDZqSjB1d0c0dlwvY3M4Y2RQS2huOGtxKzNVY21qV1YyZ1NxNXY4Rm95WWloSWVLS21pVlhQaWJqRGV6dVhEbzdiZ1F4UlVuRlRDd3FpVW80RGpWa2lSQndDbkxtTFVNeDM1YXExVlNcLzFIVkN0R095ZnJaNlIwRGhZb2FtWExXSjBBQTIxK1hPclhKYndJWkltaG5xd3RacUs2aXhzU3NpNHRkb0FERDJqMXJzVVc0OFBKZERxdldPWVg0R2hrPSIsIm1hYyI6ImMxZTBkMjM2NWI2YjRkMzEzN2RhYTI0ZDQ0Njg2OWYzYzcxMzQxMDRlOGIxNmNlYjc3MjkwZDVhOTU5M2E2ZTUifQ==eyJpdiI6Im4yanVvbjVxdlMzcTVcL1N2NmJOVk93PT0iLCJ2YWx1ZSI6InE3VVFmR0R2NHJjMnN3anNpbjNKQlJJYjVlTVEzNVEwXC8wK1pwcDJJTVpYbGRRTnFcLzRBK1pBekFLWmtqNjlOV2hhKzlzT1Q4WE9uSERwOXQ4ZXRHaVFvSTFta1dGNUJFMzhvWU1Qb0hhRTNyOE1DckZuUWFrbHQrWURidFNuOWJSWmdSRmllQ21EM2M0VUtnXC9Ua1RWbzBoZzJTNUdOQmJBeW5GSXJMNXZLa3pLVzFkeFhqV2Q0cnoyMHhIa3lia3dZd2ZSN1dhOFltRGE3b1BmZjFTaHdsejFLNEhWaHpEOUs5OXRPVWx0UldRMHRJcUNVWWJRclpIK28rVkl4ZWJJaWQ2MXhOOU1QWndiYzNvR3llVytONWp1V0RvMk5ONVwvRW5rSWd0Nm1HWT0iLCJtYWMiOiJkMDlhZDNjZTAxZWNjMWVlZWUwMDcyMmE4NmUyOTUzZmQzYjZkOGM4MmFmYzA4YjZkZWNhNjExZmNkZWM3NjNkIn0=eyJpdiI6Im1mZXR5QW9xSWdiejAxMjFkZ0IwbEE9PSIsInZhbHVlIjoiT0NpczBPa1ZTZnFCa1RXZFpLWnFjQ0Jla2xQRHQxMlFMaXpNT1JBUDFiV3hxcnlQajJQY1A2NE5UYlArTGpjanV1aHhYQ21TUUFcL3dsUHFMcE1XampZR0pFcUVkT2Fvc2FXUXpaZ0I0dndtdkZtZ2p3WWtjZXUyMzZmXC9Jd1hKQkk4MWZHU3hCSHllNTZ1OGhUS1IwdXdPTkZQc0dZdmhhWUdNZ3FMUVwvSjVkNEdTN0hvQ0hsc25CUVpweGJwTGhZWW5YbXVTMEUxYUJLMEx2Z3V5RlBFQ0M2MXA1Uzh0XC9rZG9DbE9KNWtmNHVwRDdhSjRybTRoTlJ1Q2E4QUo2UkJVMUwwWFhkWUNlYlJoRW1VXC9CVjZBUlJUZ05cL3k5Q0h2NFZZZDN1NGhRM2M9IiwibWFjIjoiNTU1YjVjYTM3OTY3NjUzMmExMWYyYWFiOTIyMzc3ZjZiNTUzZDA3YjM2MzZmZDQwZGU0MWNiM2NlNTJmZjQwYiJ9eyJpdiI6InJhbGIwTUxmV2IxbUR3RXh1Z3RsRXc9PSIsInZhbHVlIjoiUnZiaWFXTDMwVytlUk4wNkVOcFU0RVFmRk5xRkw3MytsS1JwUDg5eW1jM2pEN0YwVmdTYVBVemJBZ1wvelVVS1JESENZZ0pvTENka3lWU2hOMUpmVHFaXC94Wno4XC8xczA5dkZxaktaSHFRYzRsb1Rzd2h1VU9FdjVESDlYbzM1UUNKVk1pdExwY0ZYdVBzV0REcWhmbkExSk1lbHFhS2NlTVk3OVloQWRSQnNOWW9ES0c0bFwvRFwvNU1LZU1EemZNUXo1TlZBN3N6ZGd3cDRscm5FU1NhakdSOEJ4OWhtQ0NjZlpSTVB6Wm42SXM0Q0h0YW9ybWNJQzh3OWtTeFh0bU92Q21Kcmd2bEg3VTBWYWw1aGs2Q0pFQktMeWNkaUIyVFlcL1FYa3VpMnhJQWVjanRBendGSENsTm9YY0Vya0Eyb2QiLCJtYWMiOiIzM2ZjOWYyZDM1NGQ2YWRhNmQ0YTBkNjlkMTU2NDFmNjdlYmRkMDNjYzMzNzRjMWI5NWU4OGMwYmQxNWQ0Nzg3In0=eyJpdiI6IjRRK0ZLckNpc0JXMWJUYzlLMEhZMFE9PSIsInZhbHVlIjoiQTh1SkwrK0pRM1JRekJEQnRONWI0NWsxdlVJTHYyZ1dWTEtQTmxrK00wSVo4RXc2QVhjWFBWcE1Ud3JXWktwNyIsIm1hYyI6IjIxYjQxMmRmNDcwMzVjZmVjMDQ0MmY3MDBjNjE0NjhiNmQxYTAwZGZmZjExMWVhMmRhYjcwNWU1NmZhMmI0MmIifQ==
Đọc truyện Cố tổng lại phát điên rồi! full miễn phí được cập nhật nhanh nhất tại Review Cố tổng lại phát điên rồi!, Cố tổng lại phát điên rồi! review mới nhất và hay nhất chỉ có tại Đọc truyện Cố tổng lại phát điên rồi! Cố tổng lại phát rồ dạii! Mẫn Hạ Một lần lên giường ngoài ý muốn với thanh mai trúc mã Cố Khiết Thần, Hứa Tịnh Nhi không ngờ anh không chỉ không chịu trách nát nhiệm, lại còn đòi hủy hôn, khiến cho cô biến thành trò cười trong ánh mắt thiên hạ, phải ra quốc tế tránh nghe lời sàm pha. Ba năm sau, cô trở về nước với tôn chỉ tránh xa anh càng xa càng xuất sắc hơn, cũng nhưng vì sao…. lại đã chạm mặt anh hết lần này tới lần tương đốic… “Đúng rồi, là tôi! Cô nỗ lực, đừng ngủ, cảm thấy không được ngủ! Nếu mà cô có mệnh hệ gì thì Khiết Thần đã băm vằm tôi ra mất!” Khiết Thần sao… Hứa Tịnh Nhi vốn sắm ngất tận nhà đột nhiên khựng lại. Thấy vậy, Từ Soái vừa bế lấy cô vừa chạy xuống núi, mồm thì không dừng lẩm bẩm “Hứa Tịnh Nhi, cô và Khiết Thần gian khổ lắm vừa được ở bên nhau, còn chưa được hạnh phúc mà đang phải chia lìa thì chẳng cần là thiệt thòi quá sao?? “Hơn nữa, người cũng như Khiết Thần vừa khít trai vừa giàu tài nguyên, lại lành nghề, quản trị lại xuất sắc thì đúng là một trong số món hời mà. Nếu cô không nắm giữ được, sau này còn có người xung quanh chiếm hữu anh ta cô chống chịu nổi không? Không cần hỏi nữa thì tôi cũng biết là cô không chịu mà!” “Hứa Tịnh Nhi, cô săn tin lâu cũng như vậy, chình ảnh huống nào mà chẳng gặp qua rồi đúng không ạ? Tin chắc rằng đây cũng chính là chuyện nhỏ thôi, sắp xuống núi rồi, sắp không sao nữa rồi!” Từ Soái nhịn nhường cũng như sử dụng chút công sức đến cuối với vận tốc nhanh nhất có thể đưa cô xuống núi. Anh ta chẳng kịp thở, cứ thế lao thẳng vào đại shình ảnh hotel. Nhân viên đáp ứng thấy anh ôm một người con gái đầy máu mê thì hoảng hồn, nhất thời không kịp phản động lại cho đến khi Từ Sóai hét lên “Còn không mau tìm đồ tới băng bó cho cô ấy, còn nữa, mau gọi cho xe cứu thương”. Người chuyên viên bừng tỉnh giấc, vội vàng gọi điện. Người để lại thì nhanh chóng đi lấy hộp thuốc sơ cứu. Từ Soái khẽ đặt Hứa Tịnh Nhi xuống ghế sô pha. Quần áo cô đang biết thành nhuốm đầy máu, đến trong cả tay cô cũng đỏ ngàu, nhìn trông rất chi là đáng sợ. Từ Soái nhìn lên gương mặt vô hồn của Hứa Tịnh Nhi. Lúc này đôi mắt cô đang bị tơ mơ. Anh ta cũng chưa biết vết thương trên người cô nghiêm trọng tới mức nào. Nhưng việc mất rất nhiều máu hết sức mất an toàn. Phải nhanh chóng truyền máu vừa được. Nhân viên đáp ứng cầm hộp sơ cứu tới. Trong lúc hấp tấp, người này còn bị trượt ngã một phát. Thế là hộp thuốc trượt thẳng tới chân Từ Soái. Anh ta vội vàng cầm lên, xuất hiện, lấy băng gạc quấn lấy vết thương cho Hứa Tịnh Nhi. Bạn có muốn đọc thêm truyện Sau khi nói xấu sau lưng tổng tài
Tác giả Mẫn HạThể loại Ngôn TìnhNguồn wattpadTrạng thái Đang raSố chương 642Ngày đăng 10 tháng trướcCập nhật 6 tháng trước Một lần vô ý lên giường với thanh mai trúc mã Cố Khiết Thần, Hứa Tịnh Nhi bị phản bội khi anh ta không chịu trách nhiệm và đòi hủy hôn. Ba năm sau khi trở về nước, cô vẫn cố gắng tránh xa anh nhưng không may lại chạm mặt... anh liên tục. Nếu bạn muốn thêm đọc thì có thể đọc truyện Thằng Khốn Nạn, Thả Bố Mày Ra! cùng tác giả trên
Chương 130 Bàng Hải đã từng qua lại với rất nhiều loại người, nhưng chưa từng thấy ai ngông cuồng như vậy, ánh mắt hắn đầy hung ác, giọng nói vô cùng lạnh lùng “Thế nên vợ cậu phá việc làm ăn của tôi, tôi còn phải cảm ơn sao?”. Người đàn ông đáp “Anh muốn nói cũng được, nhưng mà không cần thiết”. “Cậu được lắm Cố Khiết Thần, hôm nay tôi sẽ khiến cậu không rời khỏi đây được”, hắn nhanh chóng lấy một khẩu súng dưới sô pha ra, đạp bay bàn trà, đứng trước mặt Cố Khiết Thần, họng súng đen ngòm chĩa vào giữa trán anh. … Lúc Hứa Tịnh Nhi tỉnh lại, đầu óc cô trống rỗng, đầu đau như búa bổ, cơ thể ớn lạnh ê ẩm, toàn thân khó chịu, mũi bị ngạt, cổ họng cũng như bị lửa đốt. Cô ngây người nhìn trần nhà màu trắng hơn một phút mới dần lấy lại ý thức. Cô đảo tròng mắt cứng nhắc, nhìn xung quanh, đáy mắt tỏ vẻ khó hiểu… Lẽ nào cô ngủ đến đần người rồi? Nơi này không giống với phòng ngủ ở chung cư. Hộ lý từ nhà vệ sinh đi ra liền thấy Hứa Tịnh Nhi đang mở to mắt, cô ấy nhanh chân bước tới, vui mừng nói “Cô Hứa, cô tỉnh rồi à?”. Hứa Tịnh Nhi chậm rãi nhìn về phía hộ lý, giọng nói khàn khàn “Cô là…” Hộ lý vừa rót nước cho cô vừa đáp “Cô Hứa, tôi là hộ lý do Cố tổng mời đến, bây giờ cô thấy sao rồi? Đỡ hơn chút nào chưa?”. Dứt lời, cô ấy điều chỉnh giường bệnh cao lên một chút giúp cô, lại đưa cốc nước ấm vừa rót xong đến bên miệng cô “Cô Hứa, cô uống chút nước đi đã”. Hứa Tịnh Nhi khát khô cả cổ, cô cũng không khách sáo, uống hết cốc nước. Cổ họng có nước làm nhuận, cảm giác như lửa đốt mới đỡ hơn chút, lông mày cô hơi giãn ra. Khoảng nửa phút sau, cô hỏi lại “Bây giờ tôi đang ở bệnh viện sao? Cố… Cố Khiết Thần đưa tôi đến à?”. Hỏi xong, cô lại thấy mình bị sốt đến ngu người luôn rồi. Cô sốt cao hôn mê ở chung cư, ngoài Cố Khiết Thần có thể phát hiện ra cô thì còn ai chứ? Chuyện bất ngờ duy nhất là Cố Khiết Thần đến chung cư… Nếu anh không đến, chắc cô bệnh đến chết ở đó cũng không ai biết. Hứa Tịnh Nhi cụp mắt xuống, che giấu sự tự trào nơi đáy mắt. Hộ lý không nhận ra cảm xúc của cô, chỉ trả lời đúng sự thực “Cô đang ở bệnh viện, còn những chuyện khác tôi cũng không rõ lắm. Lúc tôi đến đây chỉ thấy trợ lý của Cố tổng”. Nghe cô ấy nói, trong lòng Hứa Tịnh Nhi cũng không có gợn sóng gì, Cố Khiết Thần đưa cô đến bệnh viện, chắc là thấy cô bị bệnh như vậy, nên làm theo chủ nghĩa nhân đạo thôi. Như vậy đã là hết lòng quan tâm giúp đỡ rồi, sao có thể ở lại với cô nữa chứ? Hứa Tịnh Nhi mím môi, khẽ gật đầu “Tôi biết rồi”. Thấy cô không có ý nói chuyện tiếp, hộ lý cũng tự giác không nói về chủ đề này nữa, mà nói “Cô Hứa, cô muốn ăn chút gì không? Hay là muốn ngủ thêm lát nữa?”. Hứa Tịnh Nhi không có khẩu vị, cơ thể lại mệt mỏi, vốn định đáp là muốn ngủ thêm, thì có người gõ cửa phòng bệnh. Hộ lý nhìn Hứa Tịnh Nhi một cái, nét mặt giãn ra “Chắc là Cố tổng đến đấy, để tôi mở cửa”. Cô ấy làm công việc chăm sóc người khác, nên vẫn có bản lĩnh quan sát nét mặt, thấy Hứa Tịnh Nhi buồn buồn, đoán chắc là do Cố tổng không ở đây nên mới khó chịu. Người bị bệnh lúc nào cũng rất yếu đuối nhạy cảm. Tuy không biết cô Cố này có mối quan hệ gì với Cố tổng, nhưng có thể phiền đến trợ lý của Cố tổng thì chắc chắn không phải mối quan hệ bình thường. Cô ấy phải cố gắng để bệnh nhân của mình duy trì tâm trạng vui vẻ, để nhanh chóng khỏe lại. Cô ấy nhanh chóng chạy ra mở cửa.
Chương 666 Hứa Tịnh Nhi nhìn cuốn truyện cổ tích trong tay, khẽ nhíu mày. Lúc cô thu dọn đồ đạc, cảm xúc không ổn định, tâm trạng khó chịu hấp tấp nên chỉ thu dọn qua loa. Đừng nói là cuốn sách này cô không cẩn thận cho vào valy của mình đấy chứ… Nhưng vì sao trong phòng làm việc của Cố Khiết Thần lại có truyện cổ tích? Trên giá sách trong phòng làm việc của anh có các loại sách chuyên ngành, kinh doanh có, kinh tế có, pháp luật có,… liên quan rất rộng, nhưng không đến mức liên quan đến cả truyện cổ tích… Những chuyện khác Hứa Tịnh Nhi không dám khẳng định một trăm phần trăm, nhưng anh không đọc truyện cổ tích là trăm phần trăm. Hứa Tịnh Nhi bất giác lật cuốn sách đó ra, muốn xem trong đó có gì huyền diệu hay không. Kết quả lại khiến cô thất vọng, trong đó không có bí mật công ty hay bí mật gì của Cố Khiết Thần như cô nghĩ, chỉ là một cuốn truyện cổ tích bình thường. Cô không nản lòng lật xem trước sau trái phải, cũng không phát hiện ra bất cứ chỗ nào khác thường. Thật là kỳ quái… Mặc dù không nghĩ ra được vì sao trong phòng làm việc của Cố Khiết Thần lại có truyện cổ tích, nhưng không phải tài liệu quan trọng, cũng không phải sách gì quan trọng, cô không cần thiết phải gửi mỗi mình cuốn sách này về cho anh nhỉ? Nhưng cô lại sợ lỡ như, thế nên cô vẫn đặt cuốn sách đó lên giá sách của cô. Nếu Cố Khiết Thần cần, cô sẽ gửi về cho anh. Nếu chỉ là cuốn sách không quan trọng, đến lúc đó cô xử lý nó là được. Cuối cùng, thu dọn xong hành lý thì ngoài trời đã tối, Hứa Tịnh Nhi cũng đã cảm thấy mệt và đói. Cô đi tắm rửa, thay chiếc áo thun trắng và chiếc quần thoải mái thường ngày, lái xe đến siêu thị trong thành phố mua sắm. Lúc xách hai túi đồ lớn đi ra, thẳng đến quảng trường lớn ở trước cổng, màn hình LED phía trên đang phát quảng cáo của Tập đoàn Tả Thị. Hứa Tịnh Nhi liếc mắt qua, không hứng thú cho lắm. Mặc dù đó là gia tộc lớn sánh ngang với Tập đoàn Cố Thị, nhưng không liên quan gì đến người bình thường như cô cả. Huống hồ, nhìn thấy Tập đoàn Tả Thị sẽ khiến cô nhớ đến Tả Tư, đồng thời nhớ tới Cố Khiết Thần.
co tuong lai phat dien roi